Lịch sử
Cơ cấu tổ chức
Đảng bộ
Công đoàn
Đoàn thanh niên
Hội sinh viên
Hội cựu chiến binh
Hành chính - Quản trị
Tổ chức CB - Công tác SV
Đào tạo - Quản lý Khoa học
Phòng Khảo thí
Thanh tra - ĐBCL
Tổ tài vụ
Khoa Khoa học tự nhiên
Khoa KH XH và NV
Khoa NN - TH - KT
Khoa GD Tiểu học - Mầm non
Khoa Giáo dục thường xuyên
Bộ môn Lý luận chính trị
Bộ môn Tâm lý - Giáo dục
Trung tâm ký túc xá
Trung tâm Tin học-Ngoại ngữ
Giới thiệu
Cơ cấu tổ chức
Quy chế hoạt động
Đề tài NCKH
Luận văn - Khóa luận
Danh mục sách
Thơ
Văn
Cùng bạn đọc
Số 1 - 2014
Số 2 - 2014
 
Lượt truy cập:
3217656
 
Đang trực tuyến:
1234
Văn
40 năm một chặng đường dài

    40 năm ấy... bây giờ

 

    Tháng Năm này, trường CĐSP Đắk Lắk tròn bốn mươi tuổi.

    Dù đã chớm sang hè nhưng cây anh đào trước sân trường vẫn nở hoa trắng xoá. Cây ngọc lan sừng sững với thời gian vẫn toả ngát hương thơm. Từ mấy tháng nay, một không khí vui tươi, phấn khởi tràn ngập trong toàn trường đón chào ngày hội lớn.

    Bốn mươi năm - một mốc son trong lịch sử hình thành và phát triển của nhà trường. Biết bao kỉ niệm thân thương trong cuộc đời của mỗi chúng ta - những người đã và đang gắn bó với mái trường sư phạm thân yêu.

     Từ cơ sở ban đầu của hai trường tiền thân, đến nay trường Cao đẳng Sư phạm Đắk Lắk đã phát triển thành một trung tâm đào tạo sư phạm hàng đầu của tỉnh, có cơ sở vật chất ngày càng hiện đại, có đội ngũ vững vàng về tư tưởng chính trị, giỏi về chuyên môn nghiệp vụ.

    Trong niềm vui lớn hôm nay, xin hãy dành một chút thời gian để chúng ta cùng hồi tưởng lại những năm tháng đầy gian khổ khó khăn nhưng cũng thật vinh quang mà các thế hệ thầy và trò nhà trường đã đi qua.

    Lần giở từng trang lịch sử…

    Một năm sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, ngày 16-5-1976, Chính phủ đã có quyết định thành lập trường Cao đẳng Sư phạm Buôn Ma Thuột, nhằm đáp ứng nhu cầu cấp thiết về đội ngũ giáo viên cho ngành giáo dục hai tỉnh Đắk Lắk và Gia Lai – Kon Tum mới được xây dựng sau ngày giải phóng. Ngày 16 - 5 trở thành ngày truyền thống của trường Cao đẳng Sư phạm Đắk Lắk hiện nay. Trước đó, ngày 29 - 11 - 1975, trường Trung học Sư phạm tỉnh cũng được thành lập theo quyết định số 223 của Uỷ ban Nhân dân Cách mạng tỉnh Đắk Lắk.   

    Sau mười ba năm trực thuộc Bộ Giáo dục, tháng mười năm 1989, trường Cao đẳng Sư phạm Buôn Ma Thuột được bàn giao về tỉnh Đắk Lắk do Sở Giáo dục - Đào tạo trực tiếp quản lí.

    Từ sau Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ VI của Đảng, trước những biến đổi sâu sắc về kinh tế xã hội, sự nghiệp giáo dục cả nước nói chung và Đắk Lắk nói riêng đứng trước những vận hội mới. Trước yêu cầu ngày càng cao của sự nghiệp công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước cũng như sự phát triển nhanh chóng của giáo dục tỉnh nhà, ngày 8 - 2 - 1993, UBND tỉnh Đắk Lắk quyết định sáp nhập trường Trung học Sư phạm Đắk Lắk vào trường Cao đẳng Sư phạm Buôn Ma Thuột và trường mang tên mới là Cao đẳng Sư phạm Đắk Lắk, mở ra một giai đoạn mới trong lịch sử phát triển của nhà trường.

    Nhớ lại những năm tháng đã qua, chúng ta không khỏi bồi hồi xúc động. Biết bao thế hệ thầy trò đã đi qua. Biết bao con người đã cống hiến cả tuổi thanh xuân cho sự nghiệp vinh quang của nhà trường: đào tạo thầy cô giáo cho Tây Nguyên.

    Những năm đầu mới thành lập trường là những năm đầy thử thách cam go. Thời bao cấp, thầy và trò phải đối mặt với biết bao gian khó. Cuộc sống hết sức khó khăn. Bữa ăn toàn sắn lát, bắp hạt. Nước không đủ để mà tắm giặt, phải chắt chiu từng xô cho dù chỉ là nước suối đục ngầu. Điện thì khi có khi không, khi có chỉ đủ đỏ dây tóc bóng đèn.

    Đời sống vật chất thiếu thốn. Đời sống tinh thần cũng chẳng khá hơn. Sách báo quả là hiếm hoi. Một năm chỉ có vài ba tối được xem phim bãi.

    Ở nơi Tây Nguyên lộng gió, ở cái thị xã được mệnh danh là "bụi mù trời", điều kiện sinh hoạt như thế quả là một thử thách không nhỏ đối với những con người từ khắp mọi miền quê trong cả nước đến với Tây Nguyên trong đó có thầy trò trường Cao đẳng Sư phạm Buôn Ma Thuột và trường Trung học Sư phạm Đắk Lắk.

    Trong số hàng ngàn, hàng vạn con người dũng cảm đó, cũng đã có người không chịu đựng nổi khó khăn phải quay về hoặc tiếp tục ra đi tìm miền đất hứa. Nhưng hầu hết họ đã vững vàng bám trụ với nghị lực phi thường, với niềm tin mãnh liệt và hơn tất cả đó chính là lòng yêu người, yêu nghề, yêu mảnh đất Tây Nguyên giàu tiềm năng nhưng còn nhiều gian khổ. Thật đáng khâm phục và tự hào biết bao thế hệ sinh viên do trường đào tạo đã toả đi khắp các buôn làng, chịu đựng biết bao khó khăn gian khổ, hi sinh cả tuổi thanh xuân tươi đẹp của mình để thực hiện nhiệm vụ cao cả: Đem ánh sáng văn hoá đến cho đồng bào các dân tộc Tây Nguyên.

    Những năm đầu tiên ấy, nền kinh tế đất nước sau chiến tranh còn nhiều khó khăn. Thầy trò nhà trường cũng phải gồng mình lên đóng góp chia sẻ. Các khóa đào tạo đầu tiên thời gian gấp gáp, rút ngắn bởi yêu cầu cấp bách của ngành giáo dục các tỉnh Đắk Lắk, Đắk Nông, Gia Lai, Kon Tum. Thời gian họ được học chuyên môn nghiệp vụ có khi còn khiêm tốn hơn so với thời gian đi lao động xã hội chủ nghĩa. Những địa danh này đã đi vào lịch sử nhà trường, những mảnh đất này đã in dấu bàn chân của lớp lớp thầy cô giáo và học sinh, sinh viên: Mang Giang, Đắc Tô, Tân Cảnh, Buôn Trấp, Buôn Triết, Cuorknia… Những cái tên ấy hôm nay không còn xa lạ đối với mọi người. Nhưng ở thời điểm ba bốn mươi năm về trước là nỗi lo sợ cho những ai yếu bóng vía, kém nghị lực.

    Cuộc sống khó khăn, cho nên một trung tâm đào tạo sư phạm chuyên nghiệp như nhà trường cũng phải gồng mình lên để tồn tại. Lãnh đạo trường trăn trở tìm lối ra. Việc gì có thể làm được để góp phần cải thiện đời sống cho thầy và trò là làm ngay. Tăng gia sản xuất, chăn nuôi gia súc gia cầm, đào ao thả cá, sản xuất gạch ngói, mở cơ sở chế biến nông lâm sản, thu hái cà phê cho các nông trường, liên kết trồng cà phê… Có một dạo lầu 3 của trường tạm được sử dụng làm trại nuôi gà công nghiệp. Thầy cô giáo vốn chỉ quen với bảng đen phấn trắng thế mà giờ đây trồng rau, tỉa bắp cũng thành thạo chẳng kém gì nhà nông. Cái khó ló cái khôn. Tất cả chỉ vì một nỗi suy tư trăn trở: Làm sao cho bữa ăn của thầy và trò khá hơn.

    Gian khổ thật nhưng mà vui!

    Mặc dù phải bươn chải vì cuộc sống nhưng nhà trường vẫn luôn luôn xác định nhiệm vụ chính trị hàng đầu là dạy và học. Vượt lên khó khăn, thầy đêm đêm chong đèn miệt mài bên trang giáo án, trò vẫn chăm chỉ đến lớp ngày ngày. Nền nếp chuyên môn luôn luôn được giữ vững, chất lượng đào tạo ngày càng được nâng cao.

    Khẩu hiệu thi đua dạy tốt học tốt ăn sâu vào trong tiềm thức mọi người. Nhiều thầy cô giáo trở thành tấm gương sáng về nghị lực phấn đấu vươn lên. Nhiều sinh viên trở thành những sinh viên xuất sắc trong học tập và rèn luyện. Trong gian khó, tình người càng thêm  ấm áp. Nụ cười vẫn tươi trên từng khuôn mặt, trong từng câu hát. Cuộc đời vẫn đẹp sao…

*

    Truyền thống quí báu nhất của Nhà trường là đã giáo dục, đào tạo được lớp lớp giáo viên toả đi khắp buôn làng, gắn bó với sự nghiệp trồng người ở những nơi xa xôi hẻo lánh. Thời gian khổ, họ kiên trì bám trụ, hy sinh cả tuổi xuân của mình để đem ánh sáng văn hoá đến cho con em đồng bào các dân tộc Tây Nguyên. Ngày hội trường gặp lại nhau, mừng vui khôn xiết. Nét lam lũ vẫn còn trên khuôn mặt, nhưng nụ cười đã nở trên môi, niềm vui đã ánh lên trong khoé mắt. Trên ngực họ không một tấm huy chương. Nhưng lại có một thứ huy chương siêu hạng, được đúc bằng ý chí nghị lực của họ và luôn luôn được toả sáng bằng niềm tin, lòng biết ơn của đồng bào các dân tộc Tây Nguyên.

    Họ âm thầm lặng lẽ thắp sáng lên ngọn lửa cuộc đời.

*

    Những ai đã từng sống, gắn bó với nhà trường chắc hẳn không quên những hình ảnh đã thành kỉ niệm, thành biểu tượng sâu sắc mỗi khi nhớ về mái trường thân yêu. Tượng đài người anh hùng trẻ tuổi Lý Tự Trọng, ngôi sao vàng năm cánh vời vợi trên nóc giảng đường, bằng lăng hoa tím lưng đồi, anh đào nở rộ một màu trắng xoá mỗi độ xuân sang. Và đây hai cây ngọc lan như một cặp tình nhân gắn bó chung thủy, sừng sững giữa sân trường luôn toả ngát hương thơm. Tuổi trẻ tinh nghịch đã để lại trên thân hình xù xì của ngọc lan dấu vết của tháng năm. Ngọc lan đứng đó âm thầm lặng lẽ, chứng kiến sự trôi chảy của thời gian; suy tư về quá khứ, hiện tại và tương lai.

    Ngọc lan ơi, hãy chuyển lời tri ân của ta đối với bao thế hệ thầy và trò đã làm nên lịch sử và nhắn nhủ thế hệ hôm nay hãy sống hết mình cho sự sống để viết tiếp những trang sử vẻ vang trong truyền thống chói lọi của nhà trường.

    Cây phượng trước sân trường đang trổ hoa đỏ thắm. Có cảm giác như tháng năm này sắc đỏ của hoa như rực rỡ hơn. Xúc cảm của con người nhiều khi thật lạ, khó giải thích. Dường như trước mỗi biến cố của cuộc đời, con người ta mới cảm nhận được một cách sâu sắc cái thiêng liêng của sự sống.

Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt mất,

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hương đừng bay đi…

    Nhà thơ lớn của dân tộc Xuân Diệu đã từng khao khát đến cháy bỏng như thế, để mong níu giữ được hương sắc ngọt ngào của sự sống mà tạo hoá đã ban tặng cho con người. Tôi muốn dành đoạn kết của bài viết này để chuyển tới các bạn học sinh, sinh viên hôm nay và mai sau. Các bạn đã chọn cho mình con đường đi đúng đắn. Cho dù các bạn có thể chưa thật toại nguyện nhưng cuộc gặp gỡ giữa các bạn với nhà trường, giữa các bạn với nghề dạy học là cái duyên của cuộc sống, phải biết trân trọng và giữ gìn. Phải sống hết mình cho sự sống, phải luôn luôn giữ cho trái tim mình "đỏ nhiệt tình như  hoa phượng vĩ". Đó là sức mạnh giúp các bạn vượt lên chính mình để làm nên sự nghiệp lớn.

    40 năm - chặng đường dài…

    Kỉ niệm 40 năm truyền thống trường CĐSP Đắk Lắk

                                (16-5-1976/16-5-2016)

                                    Nguyễn Duy Xuân